咏史十二首 其四

(明代)释函是

天命邈难谌,仁暴恒相持。汉室至桓灵,国祚亦孔衰。

既生刘豫州,又生操与丕。挟主令天下,荀郭多从之。

维我与使君,英鉴谁当欺。不可与争锋,卧龙犹守雌。

运会倘默定,鞅掌欲何为。仁人之用心,尽瘁以死期。

连营七百里,尝为此辈嗤。孝直即不死,骨肉终难移。

丞相真天威,南人无所施。魏延不可用,岂故从坦夷。

竟出五丈原,仲达安足窥。有道未必昌,古今长叹咨。

奸雄亦有成,圣哲能无疑。曷求所从来,毋为昧当时。

《咏史十二首 其四》拼音标注

yǒng shǐ shí èr shǒu qí sì
tiān mìng miǎo nán chén,
rén bào héng xiāng chí。
hàn shì zhì huán líng,
guó zuò yì kǒng shuāi。
jì shēng líu yù zhōu,
yòu shēng cāo yǔ pī。
xié zhǔ lìng tiān xià,
xún guō duō cóng zhī。
wéi wǒ yǔ shǐ jūn,
yīng jiàn shúi dāng qī。
bù kě yǔ zhēng fēng,
wò lóng yóu shǒu cí。
yùn hùi tǎng mò dìng,
yǎng zhǎng yù hé wèi。
rén rén zhī yòng xīn,
jǐn cùi yǐ sǐ qī。
lián yíng qī bǎi lǐ,
cháng wèi cǐ bèi chī。
xiào zhí jí bù sǐ,
gǔ ròu zhōng nán yí。
chéng xiāng zhēn tiān wēi,
nán rén wú suǒ shī。
wèi yán bù kě yòng,
qǐ gù cóng tǎn yí。
jìng chū wǔ zhàng yuán,
zhòng dá ān zú kūi。
yǒu dào wèi bì chāng,
gǔ jīn cháng tàn zī。
jiān xióng yì yǒu chéng,
shèng zhé néng wú yí。
hé qíu suǒ cóng lái,
wú wèi mèi dāng shí。