乐辞

(明代)释函是

世人重颜色,颜色如秋兰。兰气随风散,兰花开后残。

眼见花开尽,香散秋风寒。独坐观荣瘁,流泉空潺潺。

此意难为言,人外君自看。枯骸旧颜色,旧人今不识。

新人坐旧人,恩怨岂当忆。

《乐辞》拼音标注

lè cí
shì rén zhòng yán sè,
yán sè rú qīu lán。
lán qì súi fēng sàn,
lán huā kāi hòu cán。
yǎn jiàn huā kāi jǐn,
xiāng sàn qīu fēng hán。
dú zuò guān róng cùi,
líu quán kōng chán chán。
cǐ yì nán wèi yán,
rén wài jūn zì kàn。
kū hái jìu yán sè,
jìu rén jīn bù shì。
xīn rén zuò jìu rén,
ēn yuàn qǐ dāng yì。