十一真

(明代)释函是

皎皎轻飘桂叶春,影娥池畔趁芳辰。凌空更上无栖处,却笑人间醉玉尘。

《十一真》拼音标注

shí yī zhēn
jiǎo jiǎo qīng piāo gùi yè chūn,
yǐng é chí pàn chèn fāng chén。
líng kōng gèng shàng wú qī chù,
què xiào rén jiān zùi yù chén。