答张文学二首 其一

(明代)释函是

閒名久谢掩青山,独足峰头指顾间。正讶马蹄喧石磴,忽闻鸟语叔柴关。

故人茂叔能重到,生客敬夫也共攀。流水白云陪色笑,将知尘世有时閒。

《答张文学二首 其一》拼音标注

dá zhāng wén xué èr shǒu qí yī
xián míng jǐu xiè yǎn qīng shān,
dú zú fēng tóu zhǐ gù jiān。
zhèng yà mǎ tí xuān shí dèng,
hū wén niǎo yǔ shū chái guān。
gù rén mào shū néng zhòng dào,
shēng kè jìng fū yě gòng pān。
líu shǔi bái yún péi sè xiào,
jiāng zhī chén shì yǒu shí xián。