退院诗十四首 其十二
(明代)释函是
相寻寂寞古人高,取次多年误汝曹。大刹尽为豺窟穴,一丘犹是我蓬蒿。
柳溪地阔宜桃李,鹤岭山深足羽毛。万顷湖光閒自得,笑看人世日劳劳。
《退院诗十四首 其十二》拼音标注
tùi yuàn shī shí sì shǒu qí shí èr
xiāng xún jì mò gǔ rén gāo,
qǔ cì duō nián wù rǔ cáo。
dà chà jǐn wèi chái kū xué,
yī qīu yóu shì wǒ péng hāo。
lǐu xī dì kuò yí táo lǐ,
hè líng shān shēn zú yǔ máo。
wàn qǐng hú guāng xián zì dé,
xiào kàn rén shì rì láo láo。