知止为乡人陆仲玑题

(明代)韩雍

我尝戒盛满,深恐近危辱。因之号知庵,恒警知止足。

陆生江湖士,何苦志亦笃。生尝从我游,我识此心曲。

世业甘自守,分外非所欲。苟求若临渊,却步如执玉。

好礼极清致,亲贤异流俗。保终诚德人,烦生尚加勖。

《知止为乡人陆仲玑题》拼音标注

zhī zhǐ wèi xiāng rén lù zhòng jī tí
wǒ cháng jiè shèng mǎn,
shēn kǒng jìn wēi rǔ。
yīn zhī hào zhī ān,
héng jǐng zhī zhǐ zú。
lù shēng jiāng hú shì,
hé kǔ zhì yì dǔ。
shēng cháng cóng wǒ yóu,
wǒ shì cǐ xīn qū。
shì yè gān zì shǒu,
fēn wài fēi suǒ yù。
gǒu qíu ruò lín yuān,
què bù rú zhí yù。
hǎo lǐ jí qīng zhì,
qīn xián yì líu sú。
bǎo zhōng chéng dé rén,
fán shēng shàng jiā xù。