淇园晴翠为前人题

(明代)韩雍

芳莲出淤泥,红药翻雕阑。托根既匪固,尘滓亦瀰漫。

惊风将雨来,艳丽纷凋残。此君自幽洁,玉立淇水滩。

氛埃弗能侵,奇石与盘桓。岂解避盛暑,惟知耐祁寒。

风雨时一过,园丁报平安。劲节不少摧,秀色益可观。

都台有君子,雅操世所难。太常交谊深,比德写琅玕。

流芳嗣卫武,题诗后人看。

《淇园晴翠为前人题》拼音标注

qí yuán qíng cùi wèi qián rén tí
fāng lián chū yū ní,
hóng yào fān diāo lán。
tuō gēn jì fěi gù,
chén zǐ yì mí màn。
liáng fēng jiāng yǔ lái,
yàn lì fēn diāo cán。
cǐ jūn zì yōu jié,
yù lì qí shǔi tān。
fēn āi fú néng qīn,
qí shí yǔ pán huán。
qǐ jiě bì shèng shǔ,
wéi zhī nài qí hán。
fēng yǔ shí yī guò,
yuán dīng bào píng ān。
jìng jié bù shǎo cūi,
xìu sè yì kě guān。
dū tái yǒu jūn zǐ,
yǎ cāo shì suǒ nán。
tài cháng jiāo yí shēn,
bǐ dé xiě láng gān。
líu fāng sì wèi wǔ,
tí shī hòu rén kàn。