涵碧亭为乡人郭宜轩赋
(明代)韩雍
谁搆幽亭近水滨,宜轩高致自无伦。波光万顷映天色,茅屋数椽无市尘。
樵唱渔歌孤棹晚,野花间草四时春。我来痛饮非无意,也儗江湖作散人。
《涵碧亭为乡人郭宜轩赋》拼音标注
hán bì tíng wèi xiāng rén guō yí xuān fù
shúi gòu yōu tíng jìn shǔi bīn,
yí xuān gāo zhì zì wú lún。
bō guāng wàn qǐng yìng tiān sè,
máo wū shù chuán wú shì chén。
qiáo chàng yú gē gū zhuō wǎn,
yě huā jiān cǎo sì shí chūn。
wǒ lái tòng yǐn fēi wú yì,
yě nǐ jiāng hú zuò sàn rén。