托吴僧乞石田画

(明代)杭淮

缅怀高人今白头,秋风未放沧江舸。叹息人间常见画,白水丹山无不可。

有时更出双梧桐,柯如碧玉参青空。下有閒翁曳杖屦,萧然意气来清风。

自是君身有仙出,放笔尘寰看超忽。且知画者乃馀事,君有声名非汩没。

吾亦平生颇好画,逢人不爱千金求。安得生绡出东壁,白云为我生沧洲。

《托吴僧乞石田画》拼音标注

tuō wú sēng qǐ shí tián huà
miǎn huái gāo rén jīn bái tóu,
qīu fēng wèi fàng cāng jiāng gě。
tàn xī rén jiān cháng jiàn huà,
bái shǔi dān shān wú bù kě。
yǒu shí gèng chū shuāng wú tóng,
kē rú bì yù cān qīng kōng。
xià yǒu xián wēng yè zhàng jù,
xiāo rán yì qì lái qīng fēng。
zì shì jūn shēn yǒu xiān chū,
fàng bǐ chén huán kàn chāo hū。
qiě zhī huà zhě nǎi yú shì,
jūn yǒu shēng míng fēi gǔ méi。
wú yì píng shēng pǒ hǎo huà,
féng rén bù ài qiān jīn qíu。
ān dé shēng xiāo chū dōng bì,
bái yún wèi wǒ shēng cāng zhōu。