韩亭
(宋代)薛利和
岭脊孤亭势倚云,前临城邑后荒村。八千里外人归久,四百年间木尚存。
直北恶溪泉滚滚,落南瘴海雾昏昏。先生伟绩传青史,万古民怀逐鳄恩。
《韩亭》拼音标注
hán tíng
líng jí gū tíng shì yǐ yún,
qián lín chéng yì hòu huāng cūn。
bā qiān lǐ wài rén gūi jǐu,
sì bǎi nián jiān mù shàng cún。
zhí běi è xī quán gǔn gǔn,
luò nán zhàng hǎi wù hūn hūn。
xiān shēng wěi jī chuán qīng shǐ,
wàn gǔ mín huái zhú è ēn。