题王蓉洲丈藏宋拓麻姑仙坛记
(清代)翁同和
颜公真书变小篆,穷极开阖含刚柔。仙坛大字传本少,而此细楷尤难求。
子固作诗叹小缺,后先著录陆与欧。春雷轰残吏橐去,纵有妙迹谁能收。
西台嗜书得颜髓,获此片楮珍琳璆。较量铢黍妙分布,刻画丝发烦雕锼。
纤纤旁舒蚊脚趡,落落外裹虿尾钩。横空真气不易到,不独波磔中锋遒。
南城图经今寂寞,遣坛半圮杉松稠。元宗好奇感神迹,天宝五载开灵湫。
是时东京盛罗绮,云窗雾阁通绸缪。骊龙已睡猿鹤叹,文字虽好江山愁。
麻源水深不可涉,丹霞洞壑卧且修。公书此碑亦何意,会知日月如奔流。
蓬莱方丈弹指变,惟有忠孝垂千秋。小斋夜寒烛花灺,摩挲翠琬春云浮。
容翁已矣猿叟去,墨绿聚散波中沤。欲题此诗三叹息,公乎千载真悠悠。
《题王蓉洲丈藏宋拓麻姑仙坛记》拼音标注
tí wáng róng zhōu zhàng cáng sòng tuò má gū xiān tán jì
yán gōng zhēn shū biàn xiǎo zhuàn,
qióng jí kāi gé hán gāng róu。
xiān tán dà zì chuán běn shǎo,
ér cǐ xì kǎi yóu nán qíu。
zǐ gù zuò shī tàn xiǎo quē,
hòu xiān zhù lù lù yǔ ōu。
chūn léi hōng cán lì tuó qù,
zòng yǒu miào jī shúi néng shōu。
xī tái shì shū dé yán sǔi,
huò cǐ piàn chǔ zhēn lín qíu。
jiào liàng zhū shǔ miào fēn bù,
kè huà sī fā fán diāo sōu。
xiān xiān páng shū wén jiǎo cǔi,
luò luò wài guǒ chài wěi gōu。
héng kōng zhēn qì bù yì dào,
bù dú bō zhé zhōng fēng qíu。
nán chéng tú jīng jīn jì mò,
qiǎn tán bàn pǐ shān sōng chóu。
yuán zōng hǎo qí gǎn shén jī,
tiān bǎo wǔ zài kāi líng jiǎo。
shì shí dōng jīng shèng luō qǐ,
yún chuāng wù gé tōng chóu móu。
lí lóng yǐ shùi yuán hè tàn,
wén zì sūi hǎo jiāng shān chóu。
má yuán shǔi shēn bù kě shè,
dān xiá dòng hè wò qiě xīu。
gōng shū cǐ bēi yì hé yì,
hùi zhī rì yuè rú bēn líu。
péng lái fāng zhàng dàn zhǐ biàn,
wéi yǒu zhōng xiào chúi qiān qīu。
xiǎo zhāi yè hán zhú huā xiè,
mó suō cùi wǎn chūn yún fú。
róng wēng yǐ yǐ yuán sǒu qù,
mò lv̀ jù sàn bō zhōng òu。
yù tí cǐ shī sān tàn xī,
gōng hū qiān zài zhēn yōu yōu。