偶出江干见丽人骑马怅而成之

(明代)何巩道

马似明珠路似盘,夕阳鞭影去漫漫。不关弱柳吹斜鬓,却惹飞花落满鞍。

水隔寸心长日醉,风迥双袖几人寒。彩云一片巫山梦,归向春山画里看。

《偶出江干见丽人骑马怅而成之》拼音标注

ǒu chū jiāng gān jiàn lì rén qí mǎ chàng ér chéng zhī
mǎ sì míng zhū lù sì pán,
xī yáng biān yǐng qù màn màn。
bù guān ruò lǐu chūi xié bìn,
què rě fēi huā luò mǎn ān。
shǔi gé cùn xīn cháng rì zùi,
fēng jiǒng shuāng xìu jī rén hán。
cǎi yún yī piàn wū shān mèng,
gūi xiàng chūn shān huà lǐ kàn。