汪鐏石席上出巩二诗吴门王楚臣见而和之巩自以为粤风吴人和而为吴风遂以吴风答之 其一

(明代)何巩道

客梦纷纷碎似棋,两崖明月照空枝。久藏社下终为鼠,暂处囊中翻是锥。

骨类虞翻难得媚,魂非倩女却能离。清平乐府无人奏,只遣笳声特地悲。

《汪鐏石席上出巩二诗吴门王楚臣见而和之巩自以为粤风吴人和而为吴风遂以吴风答之 其一》拼音标注

wāng zūn shí xí shàng chū gǒng èr shī wú mén wáng chǔ chén jiàn ér hé zhī gǒng zì yǐ wèi yuè fēng wú rén hé ér wèi wú fēng sùi yǐ wú fēng dá zhī qí yī
kè mèng fēn fēn sùi sì qí,
liǎng yá míng yuè zhào kōng zhī。
jǐu cáng shè xià zhōng wèi shǔ,
zàn chù náng zhōng fān shì zhūi。
gǔ lèi yú fān nán dé mèi,
hún fēi qiàn nv̌ què néng lí。
qīng píng lè fǔ wú rén zòu,
zhǐ qiǎn jiā shēng tè dì bēi。