秋亭晨起

(明代)何巩道

宿雨初晴日未红,冷吟声在落花中。云皆近海终为水,叶已辞枝教任风。

晚径祇教僧独到,秋心先与客心同。临池一鹤亭亭立,似有微情到碧空。

《秋亭晨起》拼音标注

qīu tíng chén qǐ
sù yǔ chū qíng rì wèi hóng,
lěng yín shēng zài luò huā zhōng。
yún jiē jìn hǎi zhōng wèi shǔi,
yè yǐ cí zhī jiào rèn fēng。
wǎn jìng qí jiào sēng dú dào,
qīu xīn xiān yǔ kè xīn tóng。
lín chí yī hè tíng tíng lì,
sì yǒu wēi qíng dào bì kōng。