老菊次时所性韵

(宋代)何基

独步东篱餐落菊,一幅乌纱漉浮玉。悠然谢客欲醉眠,懒拾枯枝炮脱粟。

靖节先生骨已寒,回生何必须神丹。紫阳一字冠青史,名节恃此安如山

义熙一去知几生,金钿翠葆犹年年。我生因循颠已华,甚矣今年脱左车。

嘲红弄绿少时态,岁晚相对惟寒花。雨荒深院黄金尽,谁谓颜色埋尘沙。

高风雅致随遇见,帘外玉立横枝斜。

《老菊次时所性韵》拼音标注

lǎo jú cì shí suǒ xìng yùn
dú bù dōng lí cān luò jú,
yī fú wū shā lù fú yù。
yōu rán xiè kè yù zùi mián,
lǎn shí kū zhī pào tuō sù。
jìng jié xiān shēng gǔ yǐ hán,
húi shēng hé bì xū shén dān。
zǐ yáng yī zì guān qīng shǐ,
míng jié shì cǐ ān rú shān。
yì xī yī qù zhī jī shēng,
jīn diàn cùi bǎo yóu nián nián。
wǒ shēng yīn xún diān yǐ huá,
shén yǐ jīn nián tuō zuǒ chē。
cháo hóng nòng lv̀ shǎo shí tài,
sùi wǎn xiāng dùi wéi hán huā。
yǔ huāng shēn yuàn huáng jīn jǐn,
shúi wèi yán sè mái chén shā。
gāo fēng yǎ zhì súi yù jiàn,
lián wài yù lì héng zhī xié。