远离别

(元代)何中

空村落叶乱,旷野飞云迟。抽尽园客茧,难比妾相思。

自从出门来,足茧拆兆龟。夜宿茅篁杂,晓行霜露凄。

仰举千重岑,俯涉百渡溪。骨肉无一在,亲戚知为谁?

群刀宿模糊,杀人相娱嬉。有声不敢吐,有泪不敢垂。

妾魂久已逝,妾身终何之。行行忽遇兵,扰扰贪获资。

力战岂不胜,何以救蒸黎。乡兵又掳妾,无异在贼时。

朝汲风激面,暮春日皴肌。妾无使令者,远胜妾在兹。

寄言北去鸟,妾死君得知。自从结昏姻,得备奉盥匜。

幸甚终所托,可保黄发期。苟死又何戚,有此生别离。

自尽亦非难,冀君赎妾归。君心宁绝妾,望君君来斯。

又恐多险艰,为妾使君危。怫郁一寸心,撩乱百结丝。

牵牛与织女,乘隔始不疑。昨夜梦到家,银烛照华榱。

梦觉恍见君,回回日如迷。果如两龙剑,长怀相望悲。

人人傥如妾,何以生世为。

《远离别》拼音标注

yuǎn lí bié
kōng cūn luò yè luàn,
kuàng yě fēi yún chí。
chōu jǐn yuán kè chóng,
nán bǐ qiè xiāng sī。
zì cóng chū mén lái,
zú chóng chāi zhào gūi。
yè sù máo huáng zá,
xiǎo xíng shuāng lù qī。
yǎng jǔ qiān zhòng cén,
fǔ shè bǎi dù xī。
gǔ ròu wú yī zài,
qīn qī zhī wèi shúi ?
qún dāo sù mó hú,
shā rén xiāng yú xī。
yǒu shēng bù gǎn tǔ,
yǒu lèi bù gǎn chúi。
qiè hún jǐu yǐ shì,
qiè shēn zhōng hé zhī。
xíng xíng hū yù bīng,
rǎo rǎo tān huò zī。
lì zhàn qǐ bù shèng,
hé yǐ jìu zhēng lí。
xiāng bīng yòu lǔ qiè,
wú yì zài zéi shí。
zhāo jí fēng jī miàn,
mù chūn rì cūn jī。
qiè wú shǐ lìng zhě,
yuǎn shèng qiè zài zī。
jì yán běi qù niǎo,
qiè sǐ jūn dé zhī。
zì cóng jié hūn yīn,
dé bèi fèng guàn yí。
xìng shén zhōng suǒ tuō,
kě bǎo huáng fā qī。
gǒu sǐ yòu hé qī,
yǒu cǐ shēng bié lí。
zì jǐn yì fēi nán,
jì jūn shú qiè gūi。
jūn xīn níng jué qiè,
wàng jūn jūn lái sī。
yòu kǒng duō xiǎn jiān,
wèi qiè shǐ jūn wēi。
fú yù yī cùn xīn,
liāo luàn bǎi jié sī。
qiān níu yǔ zhī nv̌,
chéng gé shǐ bù yí。
zuó yè mèng dào jiā,
yín zhú zhào huá cūi。
mèng jué huǎng jiàn jūn,
húi húi rì rú mí。
guǒ rú liǎng lóng jiàn,
cháng huái xiāng wàng bēi。
rén rén tǎng rú qiè,
hé yǐ shēng shì wèi。