寄题贯时轩诗

(宋代)洪刍

古人憩息地,不种凡草木。数竿何必多,可以慰幽独。

忘忧玩芳草,怡颜眄庭柯。岂无艳阳节,摇落将如何。

彼美轩中人,澹然对浮云。此君有佳处,心期暗相亲。

萧萧无时色,目击道逾妙。君看竹得风,天然向人笑。

《寄题贯时轩诗》拼音标注

jì tí guàn shí xuān shī
gǔ rén qì xī dì,
bù zhǒng fán cǎo mù。
shù gān hé bì duō,
kě yǐ wèi yōu dú。
wàng yōu wán fāng cǎo,
yí yán miǎn tíng kē。
qǐ wú yàn yáng jié,
yáo luò jiāng rú hé。
bǐ měi xuān zhōng rén,
dàn rán dùi fú yún。
cǐ jūn yǒu jiā chù,
xīn qī àn xiāng qīn。
xiāo xiāo wú shí sè,
mù jí dào yú miào。
jūn kàn zhú dé fēng,
tiān rán xiàng rén xiào。