邓尉看梅

(宋代)安道

停舟策杖屡攀跻,石路初消雪后泥。竹径参差逢野寺,人家一半住花溪。

寒生夜磬行来远,天压春山望处迷。万树香风偏渡水,莫厘云断两峰西。

《邓尉看梅》拼音标注

dèng wèi kàn méi
tíng zhōu cè zhàng lv̌ pān jī,
shí lù chū xiāo xuě hòu ní。
zhú jìng cān chà féng yě sì,
rén jiā yī bàn zhù huā xī。
hán shēng yè qìng xíng lái yuǎn,
tiān yā chūn shān wàng chù mí。
wàn shù xiāng fēng piān dù shǔi,
mò lí yún duàn liǎng fēng xī。