山矾

(宋代)洪朋

黄龙山中春事晚,山谷道人上山坂。鼻端山矾花气浓,怪底经行姿芳苑。

一种风姿极可人,幽姿正色相鲜新。素馨籍甚不足意,黄淡羞涩终非真。

《山矾》拼音标注

shān fán
huáng lóng shān zhōng chūn shì wǎn,
shān gǔ dào rén shàng shān bǎn。
bí duān shān fán huā qì nóng,
guài dǐ jīng xíng zī fāng yuàn。
yī zhǒng fēng zī jí kě rén,
yōu zī zhèng sè xiāng xiān xīn。
sù xīn jí shén bù zú yì,
huáng dàn xīu sè zhōng fēi zhēn。