春飔

(宋代)洪朋

春飔天上来,吹我中庭树。争先两株桃,照日结红雾。

枝枝迭映蔚,叶叶相誇诩。光彩夺目精,香气袭行路。

风雨不我谋,零落纵横去。西家婉娩姿,见之切情虑。

蹇修安所营,年芳空掷度。意内人莫知,泪下成红雨。

《春飔》拼音标注

chūn sī
chūn sī tiān shàng lái,
chūi wǒ zhōng tíng shù。
zhēng xiān liǎng zhū táo,
zhào rì jié hóng wù。
zhī zhī dié yìng wèi,
yè yè xiāng kuā xǔ。
guāng cǎi duó mù jīng,
xiāng qì xí xíng lù。
fēng yǔ bù wǒ móu,
líng luò zòng héng qù。
xī jiā wǎn miǎn zī,
jiàn zhī qiē qíng lv̀。
jiǎn xīu ān suǒ yíng,
nián fāng kōng zhí dù。
yì nèi rén mò zhī,
lèi xià chéng hóng yǔ。