杭郡登吴山巅 凭吊宋大内放歌
(宋代)安道
湖东柳浪不闻莺,行行直入杭州城。城中江水阻湖水,吴山长作越山横。
吴山下有第一泉,吴山上有第一峰。吴山旧入宋大内,亭台苑囿今何空!
山头有石蛟龙举,山中无树凤凰处。禁籞曾传凤凰名,校场曾集龙虎旅。
自从北兵渡淮过,钱塘潮汐竟无波。九重云物红兜劫,一角湖山白雁歌。
越中断送宋山河,吴山犹映销金窝。我到宋汴京,曾寻宋宫殿。
艮岳、青城虽不存,龙阶黼坐依稀见。汴梁千载护朝门,潘、杨两湖仿畿甸。
如何此地数百年,吴山莽莽寒烟遍!杭州况是锦绣乡,杭都运比汴都长。
当日爱看天水碧,祇今惟见夕阳黄!此山虽不峻,襟带美江山。
钱江城南去,明湖城外环。不须强弩射潮水,大江入海不复还。
江不还,湖不泻,我在山头望山下。云中大笑海陵王,空画吴峰来立马!
《杭郡登吴山巅,凭吊宋大内放歌》拼音标注
háng jùn dēng wú shān diān,píng diào sòng dà nèi fàng gē
hú dōng lǐu làng bù wén yīng,
xíng xíng zhí rù háng zhōu chéng。
chéng zhōng jiāng shǔi zǔ hú shǔi,
wú shān cháng zuò yuè shān héng。
wú shān xià yǒu dì yī quán,
wú shān shàng yǒu dì yī fēng。
wú shān jìu rù sòng dà nèi,
tíng tái yuàn yòu jīn hé kōng !
shān tóu yǒu shí jiāo lóng jǔ,
shān zhōng wú shù fèng huáng chù。
jìn yù céng chuán fèng huáng míng,
xiào cháng céng jí lóng hǔ lv̌。
zì cóng běi bīng dù huái guò,
qián táng cháo xì jìng wú bō。
jǐu zhòng yún wù hóng dōu jié,
yī jiǎo hú shān bái yàn gē。
yuè zhōng duàn sòng sòng shān hé,
wú shān yóu yìng xiāo jīn wō。
wǒ dào sòng biàn jīng,
céng xún sòng gōng diàn。
gèn yuè 、 qīng chéng sūi bù cún,
lóng jiē fǔ zuò yī xī jiàn。
biàn liáng qiān zài hù zhāo mén,
pān 、 yáng liǎng hú fǎng jī diàn。
rú hé cǐ dì shù bǎi nián,
wú shān mǎng mǎng hán yān biàn !
háng zhōu kuàng shì jǐn xìu xiāng,
háng dū yùn bǐ biàn dū cháng。
dāng rì ài kàn tiān shǔi bì,
qí jīn wéi jiàn xī yáng huáng !
cǐ shān sūi bù jùn,
jīn dài měi jiāng shān。
qián jiāng chéng nán qù,
míng hú chéng wài huán。
bù xū qiáng nǔ shè cháo shǔi,
dà jiāng rù hǎi bù fù huán。
jiāng bù huán,
hú bù xiè,
wǒ zài shān tóu wàng shān xià。
yún zhōng dà xiào hǎi líng wáng,
kōng huà wú fēng lái lì mǎ !