与金陵士人话所过山水
(宋代)安道
我居海外蓬山间,蓬莱海浅湾复湾。有山、有水无佳窟,听风、听雨愁心颜。
闻道江乡是佳处,烟花如海莺啼曙。但恨违隔万重山,骑鹤扬州无路去!
意境频频入梦中,非游浙北即江东。拄杖依稀三楚月,乘流彷佛五湖风。
今日遇子中华至,山川都作枕中记。虎踞龙蟠北固亭,鹤归凤去南屏寺。
水竹三分月二分,君家正在江南村。丹枫远远秋开径,黄叶萧萧昼闭门。
秣陵居士西陵客,有时苕霅为浮宅。郭外常看四明峰,剡中遥拥千溪碧。
适兴即登旧酒楼,莼羹鱼脍楼上头。苦竹城西人似水,富春江上月如钩。
斯景窃思分一半,君忆家乡遂三叹!寻亲身带岛夷烟,作客舟居沧海岸。
座中对语各婆娑,沃洲外有汉山河。何时收入黄图里?鹿耳、鸡笼岛屿多!
《与金陵士人话所过山水》拼音标注
yǔ jīn líng shì rén huà suǒ guò shān shǔi
wǒ jū hǎi wài péng shān jiān,
péng lái hǎi qiǎn wān fù wān。
yǒu shān 、 yǒu shǔi wú jiā kū,
tīng fēng 、 tīng yǔ chóu xīn yán。
wén dào jiāng xiāng shì jiā chù,
yān huā rú hǎi yīng tí shù。
dàn hèn wéi gé wàn zhòng shān,
qí hè yáng zhōu wú lù qù !
yì jìng pín pín rù mèng zhōng,
fēi yóu zhè běi jí jiāng dōng。
zhǔ zhàng yī xī sān chǔ yuè,
chéng líu páng fó wǔ hú fēng。
jīn rì yù zǐ zhōng huá zhì,
shān chuān dū zuò zhěn zhōng jì。
hǔ jù lóng pán běi gù tíng,
hè gūi fèng qù nán píng sì。
shǔi zhú sān fēn yuè èr fēn,
jūn jiā zhèng zài jiāng nán cūn。
dān fēng yuǎn yuǎn qīu kāi jìng,
huáng yè xiāo xiāo zhòu bì mén。
mò líng jū shì xī líng kè,
yǒu shí tiáo zhá wèi fú zhái。
guō wài cháng kàn sì míng fēng,
yǎn zhōng yáo yǒng qiān xī bì。
shì xīng jí dēng jìu jǐu lóu,
chún gēng yú kuài lóu shàng tóu。
kǔ zhú chéng xī rén sì shǔi,
fù chūn jiāng shàng yuè rú gōu。
sī jǐng qiè sī fēn yī bàn,
jūn yì jiā xiāng sùi sān tàn !
xún qīn shēn dài dǎo yí yān,
zuò kè zhōu jū cāng hǎi àn。
zuò zhōng dùi yǔ gè pó suō,
wò zhōu wài yǒu hàn shān hé。
hé shí shōu rù huáng tú lǐ ?
lù ěr 、 jī lóng dǎo yǔ duō !