题近人所作「桃源问答游叙文」后
(宋代)安道
传说桃源时避秦,千年一到武陵人。鸡犬鲜逢山外物,桑麻未识世间春。
兵燹徵徭是何事,问津逝者葛天民。源里遗民纷纷说,秦时苛政如火热。
六国子孙多系累,天下儒生半坑杀。男儿负剑到长城,妇女纫针入南越。
我闻斯语犹未终,秦民怒发冲冠中。秦时纲纪虽近暴,惨惨犹存华夏风。
百年礼乐未崩坏,三代车书尚遵同。以暴衡暴祇百一,秦罪已是邱山崇。
岂似我今□化外,非法横施来自郐。刀锯日日供牺牲,鞭扑朝朝催课最。
无丝、无苗亦税科,有丁、有户皆头会。俎豆古风弃弁髦,衣服新制留蛮襘。
神山千里尽沦胥,文物一朝随芜秽。穷奇食人口有牙,蚩尤为兽翅生背。
相逢不作同等看,胡髡越裸丑周冠。颠倒天行无历纪,邱虚郡县有戈干。
饥饿夷、齐失薇蕨,艰难黄绮在商山。秦时容得桃源在,桃源经今亦迁改。
忽荒净土与仙津,阨窄五洲兼四海。秦人今更去遥遥,惆怅渔郎不相待!
《题近人所作「桃源问答游叙文」后》拼音标注
tí jìn rén suǒ zuò 「 táo yuán wèn dá yóu xù wén 」 hòu
chuán shuō táo yuán shí bì qín,
qiān nián yī dào wǔ líng rén。
jī quǎn xiān féng shān wài wù,
sāng má wèi shì shì jiān chūn。
bīng xiǎn zhēng yáo shì hé shì,
wèn jīn shì zhě gé tiān mín。
yuán lǐ yí mín fēn fēn shuō,
qín shí kē zhèng rú huǒ rè。
lìu guó zǐ sūn duō xì lèi,
tiān xià rú shēng bàn kēng shā。
nán ér fù jiàn dào cháng chéng,
fù nv̌ rèn zhēn rù nán yuè。
wǒ wén sī yǔ yóu wèi zhōng,
qín mín nù fā chōng guān zhōng。
qín shí gāng jì sūi jìn bào,
cǎn cǎn yóu cún huá xià fēng。
bǎi nián lǐ lè wèi bēng huài,
sān dài chē shū shàng zūn tóng。
yǐ bào héng bào qí bǎi yī,
qín zùi yǐ shì qīu shān chóng。
qǐ sì wǒ jīn □ huà wài,
fēi fǎ héng shī lái zì kuài。
dāo jù rì rì gōng xī shēng,
biān pū zhāo zhāo cūi kè zùi。
wú sī 、 wú miáo yì shùi kē,
yǒu dīng 、 yǒu hù jiē tóu hùi。
zǔ dòu gǔ fēng qì biàn máo,
yī fú xīn zhì líu mán gùi。
shén shān qiān lǐ jǐn lún xū,
wén wù yī zhāo súi wú hùi。
qióng qí shí rén kǒu yǒu yá,
chī yóu wèi shòu chì shēng bèi。
xiāng féng bù zuò tóng děng kàn,
hú kūn yuè luǒ chǒu zhōu guān。
diān dǎo tiān xíng wú lì jì,
qīu xū jùn xiàn yǒu gē gān。
jī è yí 、 qí shī wéi jué,
jiān nán huáng qǐ zài shāng shān。
qín shí róng dé táo yuán zài,
táo yuán jīng jīn yì qiān gǎi。
hū huāng jìng tǔ yǔ xiān jīn,
è zhǎi wǔ zhōu jiān sì hǎi。
qín rén jīn gèng qù yáo yáo,
chóu chàng yú láng bù xiāng dài !