有感书臆

(宋代)安道

平生豪气未一唾,蓦地惊人乾坤破。胸中五狱何时平,囊里一锥已先挫。

忆昔少年意气奇,赤手欲缚蛟鼍螭。潜移岱华翻大海,旦夕饮马东溟池。

区区心事托毫素,贾生万言、曹七步。厥词一放走轰霆,并并二豪惊顾兔。

琳琅蚀月千明珠,翕霞九尺珊瑚株。沈埋黄土一千丈,犹与丰城剑气俱。

一朝海水湮旸谷,方壶沦入鲸鱼腹。娲皇竟断六鳌维,龙母坐看万鲛哭!

此时惨甚幽九渊,倏忽星周二十年。玄黄有血膏原野,冥漠无知怨昊天!

我比苌枝漫猗傩,寒暑如邮日如火。久拚斯世混伧荒,岂与外人为蜾蠃!

却叹樗材寿此身,千秋万古一微尘。未来衰老病死苦,先是支离臃肿人。

人生末路竟如此,不作龙头作狗尾。纵教扬子传「太玄」,已似马公成腐史!

《有感书臆》拼音标注

yǒu gǎn shū yì
píng shēng háo qì wèi yī tuò,
mò dì liáng rén gān kūn pò。
xiōng zhōng wǔ yù hé shí píng,
náng lǐ yī zhūi yǐ xiān cuò。
yì xī shǎo nián yì qì qí,
chì shǒu yù fú jiāo tuó chī。
qián yí dài huá fān dà hǎi,
dàn xī yǐn mǎ dōng míng chí。
qū qū xīn shì tuō háo sù,
jiǎ shēng wàn yán 、 cáo qī bù。
jué cí yī fàng zǒu hōng tíng,
bìng bìng èr háo liáng gù tù。
lín láng shí yuè qiān míng zhū,
xì xiá jǐu chǐ shān hú zhū。
shěn mái huáng tǔ yī qiān zhàng,
yóu yǔ fēng chéng jiàn qì jù。
yī zhāo hǎi shǔi yīn yáng gǔ,
fāng hú lún rù jīng yú fù。
wā huáng jìng duàn lìu áo wéi,
lóng mǔ zuò kàn wàn jiǎo kū !
cǐ shí cǎn shén yōu jǐu yuān,
shū hū xīng zhōu èr shí nián。
xuán huáng yǒu xiě gāo yuán yě,
míng mò wú zhī yuàn hào tiān !
wǒ bǐ cháng zhī màn yī nuó,
hán shǔ rú yóu rì rú huǒ。
jǐu pàn sī shì hùn cāng huāng,
qǐ yǔ wài rén wèi guǒ luǒ !
què tàn chū cái shòu cǐ shēn,
qiān qīu wàn gǔ yī wēi chén。
wèi lái shuāi lǎo bìng sǐ kǔ,
xiān shì zhī lí yǒng zhǒng rén。
rén shēng mò lù jìng rú cǐ,
bù zuò lóng tóu zuò gǒu wěi。
zòng jiào yáng zǐ chuán 「 tài xuán 」,
yǐ sì mǎ gōng chéng fǔ shǐ !