痛断发
(宋代)安道
我生局蹐何不辰,垂老乃为断发民!披发欲向中华去,海天水黑波粼粼。
天为穹庐海为壑,桃源路绝秦中秦。况是中华亦久变,发短更甚胡中人。
吴绳虽约难为纶,且留尺寸来反唇,国人姗笑倭人瞋。
我生于世一微尘,我头一发回千钧。科头违世廿载匀,戴之如山五十春。
垂之亦自嫌剡剡,断之夫岂能彬彬!山鬼怂剑躐余后,晞汝阳阿归陶甄。
在笯可怜断尾凤,遁荒须跨无角麟。托迹伊川昆吾野,苍浪种种嗟沈湮!
冲冠此际无轮菌,惭颜懒被华阳巾。惟有晋时无颜帢,称是头颅堪同寅。
古者有罪科城旦,维髡与钳为一伦。穆生不设醴酒醇,吾不能去空嶙峋。
屈原散发遵枉渚,吾将骚首问苍旻!
《痛断发》拼音标注
tòng duàn fā
wǒ shēng jú jí hé bù chén,
chúi lǎo nǎi wèi duàn fā mín !
pī fā yù xiàng zhōng huá qù,
hǎi tiān shǔi hēi bō lín lín。
tiān wèi qióng lú hǎi wèi hè,
táo yuán lù jué qín zhōng qín。
kuàng shì zhōng huá yì jǐu biàn,
fā duǎn gèng shén hú zhōng rén。
wú shéng sūi yuē nán wèi lún,
qiě líu chǐ cùn lái fǎn chún,
guó rén shān xiào wēi rén chēn。
wǒ shēng yú shì yī wēi chén,
wǒ tóu yī fā húi qiān jūn。
kē tóu wéi shì niàn zài yún,
dài zhī rú shān wǔ shí chūn。
chúi zhī yì zì xián yǎn yǎn,
duàn zhī fū qǐ néng bīn bīn !
shān gǔi sǒng jiàn liè yú hòu,
xī rǔ yáng ā gūi táo zhēn。
zài nú kě lián duàn wěi fèng,
dùn huāng xū kuà wú jiǎo lín。
tuō jī yī chuān kūn wú yě,
cāng làng zhǒng zhǒng jiē shěn yīn !
chōng guān cǐ jì wú lún jūn,
cán yán lǎn bèi huá yáng jīn。
wéi yǒu jìn shí wú yán qià,
chēng shì tóu lú kān tóng yín。
gǔ zhě yǒu zùi kē chéng dàn,
wéi kūn yǔ qián wèi yī lún。
mù shēng bù shè lǐ jǐu chún,
wú bù néng qù kōng lín xún。
qū yuán sàn fā zūn wǎng zhǔ,
wú jiāng sāo shǒu wèn cāng mín !