北固山访古
(宋代)安道
胜绝千古称,胡乃一邱陵。三国六朝间,长此阅废兴。
北顾复何有,江树渺冥冥。赖有瓜洲渡,远入广陵城。
我从山头望,复向山中行。栏杆百千尺,石磴三五成。
入寺访古迹,第一江山亭。亭畔梳妆阁,下有很石横。
吴王留战帜,夫人留艳名。梁鼎不可见,晋画已无形。
诸葛孙刘风,遗烈尚轰轰。矫哉赞皇公,铁塔馀半层。
山腰云渺渺,江上风泠泠。夕阳红到海,洪流去不渟。
骚人争凭吊,英雄事凌兢。惟此一拳石,一顾今古更。
山小而江长,万派可扬舲。
《北固山访古》拼音标注
běi gù shān fǎng gǔ
shèng jué qiān gǔ chēng,
hú nǎi yī qīu líng。
sān guó lìu zhāo jiān,
cháng cǐ yuè fèi xīng。
běi gù fù hé yǒu,
jiāng shù miǎo míng míng。
lài yǒu guā zhōu dù,
yuǎn rù guǎng líng chéng。
wǒ cóng shān tóu wàng,
fù xiàng shān zhōng xíng。
lán gān bǎi qiān chǐ,
shí dèng sān wǔ chéng。
rù sì fǎng gǔ jī,
dì yī jiāng shān tíng。
tíng pàn shū zhuāng gé,
xià yǒu hěn shí héng。
wú wáng líu zhàn zhì,
fū rén líu yàn míng。
liáng dǐng bù kě jiàn,
jìn huà yǐ wú xíng。
zhū gé sūn líu fēng,
yí liè shàng hōng hōng。
jiǎo zāi zàn huáng gōng,
tiě tǎ yú bàn céng。
shān yāo yún miǎo miǎo,
jiāng shàng fēng líng líng。
xī yáng hóng dào hǎi,
hóng líu qù bù tíng。
sāo rén zhēng píng diào,
yīng xióng shì líng jīng。
wéi cǐ yī quán shí,
yī gù jīn gǔ gèng。
shān xiǎo ér jiāng cháng,
wàn pài kě yáng líng。