再题谢君生圹诗后
(宋代)安道
黄土抟作人,幻成亿万身。一朝堕黑劫,千里为幽垠。
人物委虫沙,江山生鬼燐。哀哉东瀛土,竟与北邙亲!
千峰万壑间,惨淡蓬蒿尘。华表归辽鹤,城郭殊人民。
惘惘市廛间,如行墟墓滨。真仙泣铜狄,故老悲荆榛!
积骨封三观,薄殡盈九闉。家家守俘馘,日日输鬼薪。
蓬莱气寂寞,薤露声酸辛。大哉方壶图,亦与生圹均。
生者永埋没,死者永沈沦。视死如视生,我爱谢茂秦。
谢客愿生天,青山豫卜邻。地非故乡故,体是陈人陈。
经营壤泉异,封树窀穸新。嵯峨石翁仲,荦礐瓦麒麟。
世已无华夏,君自享秋春。于下开隧道,于上开墓门。
未掩苌弘魄,先招屈子魂。天地供幕席,风火俟转轮。
泰山为
《再题谢君生圹诗后》拼音标注
zài tí xiè jūn shēng kuàng shī hòu
huáng tǔ tuán zuò rén,
huàn chéng yì wàn shēn。
yī zhāo duò hēi jié,
qiān lǐ wèi yōu yín。
rén wù wěi chóng shā,
jiāng shān shēng gǔi lín。
āi zāi dōng yíng tǔ,
jìng yǔ běi máng qīn !
qiān fēng wàn hè jiān,
cǎn dàn péng hāo chén。
huá biǎo gūi liáo hè,
chéng guō shū rén mín。
wǎng wǎng shì chán jiān,
rú xíng xū mù bīn。
zhēn xiān qì tóng dí,
gù lǎo bēi jīng zhēn !
jī gǔ fēng sān guān,
bó bìn yíng jǐu yīn。
jiā jiā shǒu fú guó,
rì rì shū gǔi xīn。
péng lái qì jì mò,
xiè lù shēng suān xīn。
dà zāi fāng hú tú,
yì yǔ shēng kuàng jūn。
shēng zhě yǒng mái méi,
sǐ zhě yǒng shěn lún。
shì sǐ rú shì shēng,
wǒ ài xiè mào qín。
xiè kè yuàn shēng tiān,
qīng shān yù bǔ lín。
dì fēi gù xiāng gù,
tǐ shì chén rén chén。
jīng yíng rǎng quán yì,
fēng shù zhūn xì xīn。
cuó é shí wēng zhòng,
luò què wǎ qí lín。
shì yǐ wú huá xià,
jūn zì xiǎng qīu chūn。
yú xià kāi sùi dào,
yú shàng kāi mù mén。
wèi yǎn cháng hóng pò,
xiān zhāo qū zǐ hún。
tiān dì gōng mù xí,
fēng huǒ sì zhuǎn lún。
tài shān wèi
- 上一篇:书次儿槱十四岁所作山水画
- 下一篇:沪尾晓望