登临感作

(宋代)安道

日色落海天,青山馀一发。苍苍海波中,何处是闽、粤?

帆断浙江风,城堕吴峰月。痛哉海东山,竟与中华绝!

南望鲲身沙,北望鸡笼雪。中有玉山尖,尖尖皆破缺。

白云迷翠微,青春啼林鴂。处处苔藓深,剥尽古碑碣。

古迹无一存,往事不可说。俯仰废兴间,悲风来不辍。

《登临感作》拼音标注

dēng lín gǎn zuò
rì sè luò hǎi tiān,
qīng shān yú yī fā。
cāng cāng hǎi bō zhōng,
hé chù shì mǐn 、 yuè ?
fān duàn zhè jiāng fēng,
chéng duò wú fēng yuè。
tòng zāi hǎi dōng shān,
jìng yǔ zhōng huá jué !
nán wàng kūn shēn shā,
běi wàng jī lóng xuě。
zhōng yǒu yù shān jiān,
jiān jiān jiē pò quē。
bái yún mí cùi wēi,
qīng chūn tí lín juè。
chù chù tái xiǎn shēn,
bō jǐn gǔ bēi jié。
gǔ jī wú yī cún,
wǎng shì bù kě shuō。
fǔ yǎng fèi xīng jiān,
bēi fēng lái bù chuò。