陈生丐题琴砚图
(宋代)安道
中郎绿绮琴,衰汉流沙漠。米家海岳砚,宣和尤虏掠。
名士所宝储,乱世等残箨。当日席上珍,此日泥中蓄。
子女与玉帛,同时填沟壑。况是玩好间,何足铸金错!
莫怪名士身,自视常丑恶!何来陈元龙,意气独磊落!
有琴不破碎,有砚不唾辱。兵燹出劫灰,灵光存殿阁。
一弹再三叹,摩挲风云作。不知是何世,高唱回风曲!
兴到走龙蛇,谁能为缚束!逍遥閒中趣,几忘有荼毒。
照影绘为图,人苦我自乐。我愿同之游,赏音看挥霍。
他日留名山,知有辽东鹤!
《陈生丐题琴砚图》拼音标注
chén shēng gài tí qín yàn tú
zhōng láng lv̀ qǐ qín,
shuāi hàn líu shā mò。
mǐ jiā hǎi yuè yàn,
xuān hé yóu lǔ lvè。
míng shì suǒ bǎo chǔ,
luàn shì děng cán tuò。
dāng rì xí shàng zhēn,
cǐ rì ní zhōng xù。
zǐ nv̌ yǔ yù bó,
tóng shí tián gōu hè。
kuàng shì wán hǎo jiān,
hé zú zhù jīn cuò !
mò guài míng shì shēn,
zì shì cháng chǒu è !
hé lái chén yuán lóng,
yì qì dú lěi luò !
yǒu qín bù pò sùi,
yǒu yàn bù tuò rǔ。
bīng xiǎn chū jié hūi,
líng guāng cún diàn gé。
yī dàn zài sān tàn,
mó suō fēng yún zuò。
bù zhī shì hé shì,
gāo chàng húi fēng qū !
xīng dào zǒu lóng shé,
shúi néng wèi fú shù !
xiāo yáo xián zhōng qù,
jī wàng yǒu tú dú。
zhào yǐng hùi wèi tú,
rén kǔ wǒ zì lè。
wǒ yuàn tóng zhī yóu,
shǎng yīn kàn hūi huò。
tā rì líu míng shān,
zhī yǒu liáo dōng hè !