到北投寄兄

(宋代)安道

健足佩书囊,奚童负行李。攀跻数仞峰,褰涉半溪水。

随云入远村,望树问墟市。回首辨家乡,不见鹿溪涘。

虽隔一重山,已过五十里。息驾竹林中,迎接主人喜。

遥拜先生尘,来脱先生履。款客山人风,肴佳酒亦旨。

深树开讲堂,明窗列净几。此间虽云乐,门闾老母倚。

已著孟郊衣,空致仲由米。重累我仲兄,盘匜一身理。

忆昨欲别时,兄怀有忧只。「去岁痛昊天,「蓼莪」哀未已。

今当季子行,家庭人有几」!闻兄此一言,惆怅不能止。

但道咫尺天,朝发夕可抵。勉强拜庭闱,皋此拥于此。

日入西山崖,日出东山里。人在两山间,吾家在何许!

举头看云飞,回头看云起。遥想吾家中,有人怀季子。

《到北投寄兄》拼音标注

dào běi tóu jì xiōng
jiàn zú pèi shū náng,
xī tóng fù xíng lǐ。
pān jī shù rèn fēng,
qiān shè bàn xī shǔi。
súi yún rù yuǎn cūn,
wàng shù wèn xū shì。
húi shǒu biàn jiā xiāng,
bù jiàn lù xī sì。
sūi gé yī zhòng shān,
yǐ guò wǔ shí lǐ。
xī jià zhú lín zhōng,
yíng jiē zhǔ rén xǐ。
yáo bài xiān shēng chén,
lái tuō xiān shēng lv̌。
kuǎn kè shān rén fēng,
yáo jiā jǐu yì zhǐ。
shēn shù kāi jiǎng táng,
míng chuāng liè jìng jī。
cǐ jiān sūi yún lè,
mén lv́ lǎo mǔ yǐ。
yǐ zhù mèng jiāo yī,
kōng zhì zhòng yóu mǐ。
zhòng lèi wǒ zhòng xiōng,
pán yí yī shēn lǐ。
yì zuó yù bié shí,
xiōng huái yǒu yōu zhǐ。
「 qù sùi tòng hào tiān,
「 liǎo é 」 āi wèi yǐ。
jīn dāng jì zǐ xíng,
jiā tíng rén yǒu jī 」 !
wén xiōng cǐ yī yán,
chóu chàng bù néng zhǐ。
dàn dào zhǐ chǐ tiān,
zhāo fā xī kě dǐ。
miǎn qiáng bài tíng wéi,
gāo cǐ yǒng yú cǐ。
rì rù xī shān yá,
rì chū dōng shān lǐ。
rén zài liǎng shān jiān,
wú jiā zài hé xǔ !
jǔ tóu kàn yún fēi,
húi tóu kàn yún qǐ。
yáo xiǎng wú jiā zhōng,
yǒu rén huái jì zǐ。