有感放歌二首 其一

(宋代)安道

八年不踏中华路,海外风烟尽非故。沧溟一水断东南,青山不合谁得渡!

黄云一片海上来,蛟鼍吹波长不开。我欲鞭石作桥过,江山惨淡金燕台。

嗟我豪怀不可说,雷公烧尾剑破缺!入水无由化龙飞,丰城夜夜牛斗热。

《有感放歌二首 其一》拼音标注

yǒu gǎn fàng gē èr shǒu qí yī
bā nián bù tà zhōng huá lù,
hǎi wài fēng yān jǐn fēi gù。
cāng míng yī shǔi duàn dōng nán,
qīng shān bù hé shúi dé dù !
huáng yún yī piàn hǎi shàng lái,
jiāo tuó chūi bō cháng bù kāi。
wǒ yù biān shí zuò qiáo guò,
jiāng shān cǎn dàn jīn yàn tái。
jiē wǒ háo huái bù kě shuō,
léi gōng shāo wěi jiàn pò quē !
rù shǔi wú yóu huà lóng fēi,
fēng chéng yè yè níu dǒu rè。