招隐六章

(宋代)安道

古人轻荣华,脱组山中去。常恐世人知,白云最深处。

我本谋世人,何慕猿鹤因。祇因天地非,不觉尘途淤。

商山有紫芝,采之终朝茹。卧听寒泉鸣,起视霜天曙。

《招隐六章》拼音标注

zhāo yǐn lìu zhāng
gǔ rén qīng róng huá,
tuō zǔ shān zhōng qù。
cháng kǒng shì rén zhī,
bái yún zùi shēn chù。
wǒ běn móu shì rén,
hé mù yuán hè yīn。
qí yīn tiān dì fēi,
bù jué chén tú yū。
shāng shān yǒu zǐ zhī,
cǎi zhī zhōng zhāo rú。
wò tīng hán quán míng,
qǐ shì shuāng tiān shù。