客有矜示铜雀瓦砚者赋此靳之
(宋代)安道
呜呼,横槊奸雄骨已朽,铜雀虽存亦何有。残瓴断甋更灰尘,文人好奇空宝守。
高台当日幸不倾,汉廷刀笔无公卿。文举祢衡何处去,鹦鹉洲前恨不平。
老瞒空负文学名,祸人家国一老兵。遗台废址堪作唾,鸲之鹆之辱眼睛。
吾家所好玉带生,不然五凤年砖亦怡情。名人遗爱虽赝鼎,把玩犹胜饕餮觥。
闻说瓦出漳河底,百不一真欺墨史。奸雄作伪无不为,后人一砚胡复尔。
当年作赋开邺宫,七子献颂争趋风。岂知汉家成瓦碎,铜人露泣当涂中。
此砚流传良有数,奸人艳事非细故。临漳不见铜雀基,石工夜发高陵墓。
《客有矜示铜雀瓦砚者赋此靳之》拼音标注
kè yǒu jīn shì tóng què wǎ yàn zhě fù cǐ jìn zhī
wū hū,
héng shuò jiān xióng gǔ yǐ xǐu,
tóng què sūi cún yì hé yǒu。
cán líng duàn dì gèng hūi chén,
wén rén hǎo qí kōng bǎo shǒu。
gāo tái dāng rì xìng bù qīng,
hàn tíng dāo bǐ wú gōng qīng。
wén jǔ mí héng hé chù qù,
yīng wǔ zhōu qián hèn bù píng。
lǎo mán kōng fù wén xué míng,
huò rén jiā guó yī lǎo bīng。
yí tái fèi zhǐ kān zuò tuò,
qú zhī yù zhī rǔ yǎn jīng。
wú jiā suǒ hǎo yù dài shēng,
bù rán wǔ fèng nián zhuān yì yí qíng。
míng rén yí ài sūi yàn dǐng,
bǎ wán yóu shèng tāo tiè gōng。
wén shuō wǎ chū zhāng hé dǐ,
bǎi bù yī zhēn qī mò shǐ。
jiān xióng zuò wěi wú bù wèi,
hòu rén yī yàn hú fù ěr。
dāng nián zuò fù kāi yè gōng,
qī zǐ xiàn sòng zhēng qū fēng。
qǐ zhī hàn jiā chéng wǎ sùi,
tóng rén lù qì dāng tú zhōng。
cǐ yàn líu chuán liáng yǒu shù,
jiān rén yàn shì fēi xì gù。
lín zhāng bù jiàn tóng què jī,
shí gōng yè fā gāo líng mù。