拟古十三首 其八 冉冉孤生竹

(宋代)洪适

冉冉孤生竹,成阴幽谷中。聿来君子室,葛藟施乔松。

乔松千百寻,攀附犹可穷。思君江水深,褰裳难往从。

同心而偏栖,愧彼摩霄鸿。灼灼芙蓉花,凌波媚芳风。

非不君力爱,秋至无归鸿。昔盟傥不寒,谁叹久西东。

《拟古十三首 其八 冉冉孤生竹》拼音标注

nǐ gǔ shí sān shǒu qí bā rǎn rǎn gū shēng zhú
rǎn rǎn gū shēng zhú,
chéng yīn yōu gǔ zhōng。
yù lái jūn zǐ shì,
gé lěi shī qiáo sōng。
qiáo sōng qiān bǎi xún,
pān fù yóu kě qióng。
sī jūn jiāng shǔi shēn,
qiān cháng nán wǎng cóng。
tóng xīn ér piān qī,
kùi bǐ mó xiāo hóng。
zhuó zhuó fú róng huā,
líng bō mèi fāng fēng。
fēi bù jūn lì ài,
qīu zhì wú gūi hóng。
xī méng tǎng bù hán,
shúi tàn jǐu xī dōng。