前韵虽险用之未尽掇其馀复成三百言

(宋代)洪适

一苦寒威重,清晨雨脚□。严风号宇宙,飞雪下闾阎。

布地盐初撒,穿帷粉乍黏。裴回轻点袖,萦积满盈檐。

骋巧飘虽急,乘危势或沾。梨花芳小圃,桂魄射疏帘。

烟湿茶翁灶,竿低酒舍帘。清泉埋沼沚,苍干耸楩楠。

玉匝齐君履,银封鲁国詹。盆收新琢璧,阶展未裁缣。

木杪疑飞絮,江干杂秀蒹。正随云阵合,未放日光暹。

处壮山屠虎,高兴泽殪蚺。重巅闻折木,邃野绝飞鹣。

隼击翎添厉,鳞藏口敢噞。狼随姬满驾,鹊集叔才苫。

授简词臣敏,乘车海若谦。汉传王母绛,周贡嵰山甜。

王脧师方整,高昌众欲熸。汉光开帝业,苏烈贯兵钤。

豹曳荆人舄,牙抽孙子签。肤寒方起粟,手坼正忧

《前韵虽险用之未尽掇其馀复成三百言》拼音标注

qián yùn sūi xiǎn yòng zhī wèi jǐn duó qí yú fù chéng sān bǎi yán
yī kǔ hán wēi zhòng,
qīng chén yǔ jiǎo □。
yán fēng hào yǔ zhòu,
fēi xuě xià lv́ yán。
bù dì yán chū sā,
chuān wéi fěn zhà nián。
péi húi qīng diǎn xìu,
yíng jī mǎn yíng yán。
chěng qiǎo piāo sūi jí,
chéng wēi shì huò zhān。
lí huā fāng xiǎo pǔ,
gùi pò shè shū lián。
yān shī chá wēng zào,
gān dī jǐu shè lián。
qīng quán mái zhǎo zhǐ,
cāng gān sǒng pián nán。
yù zā qí jūn lv̌,
yín fēng lǔ guó zhān。
pén shōu xīn zhuó bì,
jiē zhǎn wèi cái jiān。
mù miǎo yí fēi xù,
jiāng gān zá xìu jiān。
zhèng súi yún zhèn hé,
wèi fàng rì guāng xiān。
chù zhuàng shān tú hǔ,
gāo xīng zé yì rán。
zhòng diān wén zhé mù,
sùi yě jué fēi jiān。
zhǔn jí líng tiān lì,
lín cáng kǒu gǎn yǎn。
láng súi jī mǎn jià,
què jí shū cái shān。
shòu jiǎn cí chén mǐn,
chéng chē hǎi ruò qiān。
hàn chuán wáng mǔ jiàng,
zhōu gòng qiǎn shān tián。
wáng zūi shī fāng zhěng,
gāo chāng zhòng yù jiān。
hàn guāng kāi dì yè,
sū liè guàn bīng qián。
bào yè jīng rén xì,
yá chōu sūn zǐ qiān。
fū hán fāng qǐ sù,
shǒu chè zhèng yōu