拟古十三首 其十三 明月何皎皎

(宋代)洪适

明月何皎皎,舒光莹窗绮。宛转羞空床,披轩步庭尺。

故爱同一心,新愁今两耳。咫尺相会难,迢迢若千里。

况复千里隔,忧端无穷已。

《拟古十三首 其十三 明月何皎皎》拼音标注

nǐ gǔ shí sān shǒu qí shí sān míng yuè hé jiǎo jiǎo
míng yuè hé jiǎo jiǎo,
shū guāng yíng chuāng qǐ。
wǎn zhuǎn xīu kōng chuáng,
pī xuān bù tíng chǐ。
gù ài tóng yī xīn,
xīn chóu jīn liǎng ěr。
zhǐ chǐ xiāng hùi nán,
tiáo tiáo ruò qiān lǐ。
kuàng fù qiān lǐ gé,
yōu duān wú qióng yǐ。