满江红 幽居
(元代)洪希文
筑室云屏,连翠*、断崖如臼。任红尘飞到,借风为帚。谈笑从容无俗客,山花风竹皆吾友。做姬公事业竟明农,终田亩。闲又却,经纶手。紧闭了,谋谟口。看高车公相,寒途仆走。是有命焉那幸致,万钟于我大何有。但卿车我竺勿相忘,须回首。
《满江红 幽居》拼音标注
mǎn jiāng hóng yōu jū
zhú shì yún píng,
lián cùi * 、 duàn yá rú jìu。
rèn hóng chén fēi dào,
jiè fēng wèi zhǒu。
tán xiào cóng róng wú sú kè,
shān huā fēng zhú jiē wú yǒu。
zuò jī gōng shì yè jìng míng nóng,
zhōng tián mǔ。
xián yòu què,
jīng lún shǒu。
jǐn bì le,
móu mó kǒu。
kàn gāo chē gōng xiāng,
hán tú pū zǒu。
shì yǒu mìng yān nà xìng zhì,
wàn zhōng yú wǒ dà hé yǒu。
dàn qīng chē wǒ zhú wù xiāng wàng,
xū húi shǒu 。