学古体
(宋代)安道
桐风吹月乌啼井,蟾波湿露沉云影。素丝牵玉转泉华,美人睡觉燕支冷。
银钩挂帘北窗晓,翠鬟临镜双鸾小。黄衫少年望不来,寂寂庭阶满春草。
《学古体》拼音标注
xué gǔ tǐ
tóng fēng chūi yuè wū tí jǐng,
chán bō shī lù chén yún yǐng。
sù sī qiān yù zhuǎn quán huá,
měi rén shùi jué yàn zhī lěng。
yín gōu guà lián běi chuāng xiǎo,
cùi huán lín jìng shuāng luán xiǎo。
huáng shān shǎo nián wàng bù lái,
jì jì tíng jiē mǎn chūn cǎo。