仙乡子

(宋代)安道

潇洒古音庭。独坐*颐看道经。玄览洒除尘事冗,安宁。一清机心耳目醒。恬淡冷清清。一炷名香满院馨。门外不知谁到此,*玎。风顺微闻

《仙乡子》拼音标注

xiān xiāng zǐ
xiāo sǎ gǔ yīn tíng。
dú zuò * yí kàn dào jīng。
xuán lǎn sǎ chú chén shì rǒng,
ān níng。
yī qīng jī xīn ěr mù xǐng。
tián dàn lěng qīng qīng。
yī zhù míng xiāng mǎn yuàn xīn。
mén wài bù zhī shúi dào cǐ,
* dīng。
fēng shùn wēi wén