鹊桥仙(和蔡子周)

(宋代)侯置

鹤发萧森,玉颜腴润,养就黄芽金鼎。一区松菊老湘滨,但心远、何妨人境。
衮衣家世,鸣鸾歌舞,到了春冰消尽。不须惆怅梦中身,这彩选、输赢谁省。

《鹊桥仙(和蔡子周)》拼音标注

què qiáo xiān ( hé cài zǐ zhōu )
hè fā xiāo sēn,
yù yán yú rùn,
yǎng jìu huáng yá jīn dǐng。
yī qū sōng jú lǎo xiāng bīn,
dàn xīn yuǎn 、 hé fáng rén jìng。
gǔn yī jiā shì,
míng luán gē wǔ,
dào le chūn bīng xiāo jǐn。
bù xū chóu chàng mèng zhōng shēn,
zhè cǎi xuǎn 、 shū yíng shúi shěng。