花菊
(宋代)胡铨
杜门不出长苍苔,令我天涯心独苦。
篱角黄花亲手栽,近节如何独未开。
含芳閟采亮有以,使君昨暮徵诗来。
凌晨试遣霜根花,畚玉虽微甚珍重。
极知无意竞秋光,往作横窗岁寒供。
忆我初客天子都,西垣植此常千株,
结花年年应吹帽,始信南邦事尽殊。
愿得封培自今日,何间朱崖万家室。
秋香端不负乾坤,但愿箫管乱畴匹。
归去来兮虽得归,念归政自莫轻违。
他日采英林下酌,谁向清霜望翠微。
《花菊》拼音标注
huā jú
wò bìng gāo qīu líu hǎi pǔ,
míng rì zhòng yáng gèng fēng yǔ。
dù mén bù chū cháng cāng tái,
lìng wǒ tiān yá xīn dú kǔ。
lí jiǎo huáng huā qīn shǒu zāi,
jìn jié rú hé dú wèi kāi。
hán fāng bì cǎi liàng yǒu yǐ,
shǐ jūn zuó mù zhēng shī lái。
líng chén shì qiǎn shuāng gēn huā,
běn yù sūi wēi shén zhēn zhòng。
jí zhī wú yì jìng qīu guāng,
wǎng zuò héng chuāng sùi hán gōng。
yì wǒ chū kè tiān zǐ dū,
xī yuán zhí cǐ cháng qiān zhū,
jié huā nián nián yìng chūi mào,
shǐ xìn nán bāng shì jǐn shū。
yuàn dé fēng péi zì jīn rì,
hé jiān zhū yá wàn jiā shì。
qīu xiāng duān bù fù gān kūn,
dàn yuàn xiāo guǎn luàn chóu pǐ。
gūi qù lái xī sūi dé gūi,
niàn gūi zhèng zì mò qīng wéi。
tā rì cǎi yīng lín xià zhuó,
shúi xiàng qīng shuāng wàng cùi wēi。
《花菊》赏析
胡铨被贬谪崖州,时值重阳,州长官向他征诗,然海南气候不同,菊花至节未开,深知身居异乡对度节观光亦不不感兴趣,只是敷衍应酬而已。记得当年在京城每年重阳菊花盛开,赏花赋诗好不热闹,于是思归京都为国效劳之心情顿时涌现。这首诗表现胡铨时逢佳节倍思家国之感情。
- 上一篇:咏史诗。汴水
- 下一篇:醉落魄·辛未九月望和答庆符