述古 其七

(明代)胡俨

闳辩谈天衍,文具雕龙奭。公孙持坚白,李悝尽地力。

荀卿独老师,着论推儒墨。纷纷溷浊世,龙虎互吞食。

大道隐不遂,居然心恻恻。金骨岂易销,奈此众口蚀。

向使无春申,焉能免匍匐。汨汨数万言,性恶殊道德。

遂令上蔡儿,西游为鬼蜮。寄语昌黎生,匪惟不精择。

《述古 其七》拼音标注

shù gǔ qí qī
hóng biàn tán tiān yǎn,
wén jù diāo lóng shì。
gōng sūn chí jiān bái,
lǐ kūi jǐn dì lì。
xún qīng dú lǎo shī,
zháo lùn tūi rú mò。
fēn fēn hùn zhuó shì,
lóng hǔ hù tūn shí。
dà dào yǐn bù sùi,
jū rán xīn cè cè。
jīn gǔ qǐ yì xiāo,
nài cǐ zhòng kǒu shí。
xiàng shǐ wú chūn shēn,
yān néng miǎn pú fú。
mì mì shù wàn yán,
xìng è shū dào dé。
sùi lìng shàng cài ér,
xī yóu wèi gǔi yù。
jì yǔ chāng lí shēng,
fěi wéi bù jīng zé。