晓闻寒鸟兼呈远客

(明代)胡宗仁

霜林栖鸟冷,曙听语檐间。
争盼朝暾出,移羽就其暄。
篱外犬忽吠,有客至我门。
问客何能早,云从远道还。
命仆烧松火,炊黍慰劳烦。
而我尚慵卧,见客生愧颜。

《晓闻寒鸟兼呈远客》拼音标注

xiǎo wén hán niǎo jiān chéng yuǎn kè
shuāng lín qī niǎo lěng,
shù tīng yǔ yán jiān。
zhēng pàn zhāo tūn chū,
yí yǔ jìu qí xuān。
lí wài quǎn hū fèi,
yǒu kè zhì wǒ mén。
wèn kè hé néng zǎo,
yún cóng yuǎn dào huán。
mìng pū shāo sōng huǒ,
chūi shǔ wèi láo fán。
ér wǒ shàng yōng wò,
jiàn kè shēng kùi yán 。