水石

(宋代)胡宏

水石平生性所便,栽花种柳亦天然
春风花发游人见,秋月云收照我员。
玩意陇云情自逸,放怀天理道我偏。
坐消白日千峰下,长啸一声箕斗边。

《水石》拼音标注

shǔi shí
shǔi shí píng shēng xìng suǒ biàn,
zāi huā zhǒng lǐu yì tiān rán。
chūn fēng huā fā yóu rén jiàn,
qīu yuè yún shōu zhào wǒ yuán。
wán yì lǒng yún qíng zì yì,
fàng huái tiān lǐ dào wǒ piān。
zuò xiāo bái rì qiān fēng xià,
cháng xiào yī shēng jī dǒu biān 。