过李白坟
(宋代)胡宿
平昔驰名蜀道难,旅魂流落古苔斑。土中宝树埋何在,泽畔灵魂霞不还。
醉后烟霞仍物外,吟馀风月尚人间。一哀吊罢颓阳暮,江北江南尽是山。
《过李白坟》拼音标注
guò lǐ bái fén
píng xī chí míng shǔ dào nán,
lv̌ hún líu luò gǔ tái bān。
tǔ zhōng bǎo shù mái hé zài,
zé pàn líng hún xiá bù huán。
zùi hòu yān xiá réng wù wài,
yín yú fēng yuè shàng rén jiān。
yī āi diào bà túi yáng mù,
jiāng běi jiāng nán jǐn shì shān。