寒蝉

(宋代)胡宿

槁叶惊秋树幄稀,嘶蝉犹尚警寒枝。玉琴可要传深恨,珠露何妨剩荐饥。

已伴风筝流远韵,更邀霜籁散馀悲。清漳病枕无悰久,月夕烦君住少时。

《寒蝉》拼音标注

hán chán
gǎo yè liáng qīu shù wò xī,
sī chán yóu shàng jǐng hán zhī。
yù qín kě yào chuán shēn hèn,
zhū lù hé fáng shèng jiàn jī。
yǐ bàn fēng zhēng líu yuǎn yùn,
gèng yāo shuāng lài sàn yú bēi。
qīng zhāng bìng zhěn wú cóng jǐu,
yuè xī fán jūn zhù shǎo shí。