荅杨少傅四首 其一

(明代)胡俨

幽居寡俦侣,终日无与言。忽聆鸣驺振,飞盖集丘园。

入门叙绸缪,故人乃见存。遗我尺素书,焕若得玙璠。

洒然濯清风,盎然被春温。黄钟大吕奏,使我宿瘵蠲。

谬玷我子班,怅然思昔年。曝背坐衰朽,中心徒殷勤。

山川隔良晤,时蒙箧笥分。古人重金兰,古道今人敦。

矫首寄遐思,悠悠空白云。

《荅杨少傅四首 其一》拼音标注

dā yáng shǎo fù sì shǒu qí yī
yōu jū guǎ chóu lv̌,
zhōng rì wú yǔ yán。
hū líng míng zōu zhèn,
fēi gài jí qīu yuán。
rù mén xù chóu móu,
gù rén nǎi jiàn cún。
yí wǒ chǐ sù shū,
huàn ruò dé yú fán。
sǎ rán zhuó qīng fēng,
àng rán bèi chūn wēn。
huáng zhōng dà lv̌ zòu,
shǐ wǒ sù zhài juān。
mìu diàn wǒ zǐ bān,
chàng rán sī xī nián。
pù bèi zuò shuāi xǐu,
zhōng xīn tú yīn qín。
shān chuān gé liáng wù,
shí méng qiè sì fēn。
gǔ rén zhòng jīn lán,
gǔ dào jīn rén dūn。
jiǎo shǒu jì xiá sī,
yōu yōu kōng bái yún。