古春意亭为张真人赋

(明代)胡俨

茫茫堪舆间,孰究太古初。天地混沌中,一元根化枢。

运启摄提格,条风始吹嘘。勾萌茁万汇,人备萌才俱。

至今千万年,元贞迭藏输。龙马出河涘,羲皇彰灵图。

对待萌十六,淑气总昭苏。初阳奋重泉,黄钟动葭莩。

太音閟清庙,玄水湛方诸。达人契玄理,作亭静以居。

和顺自中积,德音畅以敷。萋萋阶前草,一帘生意舒。

园林度鸣禽,柔荑蔼芳腴。怀哉广成子,至道不烦迂。

《古春意亭为张真人赋》拼音标注

gǔ chūn yì tíng wèi zhāng zhēn rén fù
máng máng kān yú jiān,
shú jīu tài gǔ chū。
tiān dì hùn dùn zhōng,
yī yuán gēn huà shū。
yùn qǐ shè tí gé,
tiáo fēng shǐ chūi xū。
gōu méng zhuó wàn hùi,
rén bèi méng cái jù。
zhì jīn qiān wàn nián,
yuán zhēn dié cáng shū。
lóng mǎ chū hé sì,
xī huáng zhāng líng tú。
dùi dài méng shí lìu,
shú qì zǒng zhāo sū。
chū yáng fèn zhòng quán,
huáng zhōng dòng jiā fú。
tài yīn bì qīng miào,
xuán shǔi zhàn fāng zhū。
dá rén qì xuán lǐ,
zuò tíng jìng yǐ jū。
hé shùn zì zhōng jī,
dé yīn chàng yǐ fū。
qī qī jiē qián cǎo,
yī lián shēng yì shū。
yuán lín dù míng qín,
róu tí ǎi fāng yú。
huái zāi guǎng chéng zǐ,
zhì dào bù fán yū。