还乡行

(明代)胡俨

束书辞玉京,乘传发彩舟。抗手别知己,谢病归林丘。

春日初暄时雨霁,冉冉杨花芳草细。万里沧波赴海长,一点青山与天际。

回首蓬莱隔帝乡,深怀恩遇非寻常。九重金阙空遗梦,一寸丹心祇自伤。

忝窃荣名四十年,素餐无补亦徒然。野人只知芹子美,菲薄难登白玉筵。

自从卧病心如水,却爱归来花满川。入门童稚牵衣喜,一一从前问乡里。

少者添丁壮者衰,老者丘荒多已矣。山川不改色,松竹应如故。

卜筑向林泉,履道安吾素。桓荣漫言稽古力,杜甫莫叹儒冠误。

玉笥峰,金牛步,青鞋布袜苍苔路。

《还乡行》拼音标注

huán xiāng xíng
shù shū cí yù jīng,
chéng chuán fā cǎi zhōu。
kàng shǒu bié zhī jǐ,
xiè bìng gūi lín qīu。
chūn rì chū xuān shí yǔ jì,
rǎn rǎn yáng huā fāng cǎo xì。
wàn lǐ cāng bō fù hǎi cháng,
yī diǎn qīng shān yǔ tiān jì。
húi shǒu péng lái gé dì xiāng,
shēn huái ēn yù fēi xún cháng。
jǐu zhòng jīn què kōng yí mèng,
yī cùn dān xīn qí zì shāng。
tiǎn qiè róng míng sì shí nián,
sù cān wú bǔ yì tú rán。
yě rén zhǐ zhī qín zǐ měi,
fēi bó nán dēng bái yù yán。
zì cóng wò bìng xīn rú shǔi,
què ài gūi lái huā mǎn chuān。
rù mén tóng zhì qiān yī xǐ,
yī yī cóng qián wèn xiāng lǐ。
shǎo zhě tiān dīng zhuàng zhě shuāi,
lǎo zhě qīu huāng duō yǐ yǐ。
shān chuān bù gǎi sè,
sōng zhú yìng rú gù。
bǔ zhú xiàng lín quán,
lv̌ dào ān wú sù。
huán róng màn yán jī gǔ lì,
dù fǔ mò tàn rú guān wù。
yù sì fēng,
jīn níu bù,
qīng xié bù wà cāng tái lù。