题黄子久画
(明代)胡俨
我昔趣召上北京,巨山五老遥相迎。太守邀我开先行,篮舆十里松风清。
溪流涓涓石齿齿,采得灵蒲杂芳芷。读书堂前空翠寒,漱玉亭边古苔紫。
高高瀑布落悬涓,千仞玉梁何壮哉。飞流响彻碧潭厎,双涧分奔万壑哀。
山人石上展瑶席,坐对云屏倚空碧。浩荡长吟李白谣,登临不用谢公屐。
此时正值秋七月,短鬓萧萧爱林樾。轻雷送雨过前山,一襟爽气飘寒雪。
同行佳人晚相呼,月明归路闻啼乌。扬帆直度九江去,回看山色青模糊。
每忆兹游清兴发,梦入仙家白银阙。仙人邀我宴瑶台,枕上觉来犹恍惚。
大痴老人绝俗尘,画图最得匡庐真。青天削出芙蓉秀,香垆可望不可亲。
看图那知岁年老,山中木落秋风早。昨日人来问旧游,白云满地生瑶草。
《题黄子久画》拼音标注
tí huáng zǐ jǐu huà
wǒ xī qù zhào shàng běi jīng,
jù shān wǔ lǎo yáo xiāng yíng。
tài shǒu yāo wǒ kāi xiān xíng,
lán yú shí lǐ sōng fēng qīng。
xī líu juān juān shí chǐ chǐ,
cǎi dé líng pú zá fāng zhǐ。
dú shū táng qián kōng cùi hán,
shù yù tíng biān gǔ tái zǐ。
gāo gāo pù bù luò xuán juān,
qiān rèn yù liáng hé zhuàng zāi。
fēi líu xiǎng chè bì tán zhǐ,
shuāng jiàn fēn bēn wàn hè āi。
shān rén shí shàng zhǎn yáo xí,
zuò dùi yún píng yǐ kōng bì。
hào dàng cháng yín lǐ bái yáo,
dēng lín bù yòng xiè gōng jī。
cǐ shí zhèng zhí qīu qī yuè,
duǎn bìn xiāo xiāo ài lín yuè。
qīng léi sòng yǔ guò qián shān,
yī jīn shuǎng qì piāo hán xuě。
tóng xíng jiā rén wǎn xiāng hū,
yuè míng gūi lù wén tí wū。
yáng fān zhí dù jǐu jiāng qù,
húi kàn shān sè qīng mó hú。
měi yì zī yóu qīng xīng fā,
mèng rù xiān jiā bái yín què。
xiān rén yāo wǒ yàn yáo tái,
zhěn shàng jué lái yóu huǎng hū。
dà chī lǎo rén jué sú chén,
huà tú zùi dé kuāng lú zhēn。
qīng tiān xuē chū fú róng xìu,
xiāng lú kě wàng bù kě qīn。
kàn tú nà zhī sùi nián lǎo,
shān zhōng mù luò qīu fēng zǎo。
zuó rì rén lái wèn jìu yóu,
bái yún mǎn dì shēng yáo cǎo。